Home GIA ĐÌNH Chồng nhất quyết đòi ly dị, bỏ đi khi biết vợ mắc...

Chồng nhất quyết đòi ly dị, bỏ đi khi biết vợ mắc bệnh nặng: Người vợ ăn cơm với muối nuôi con qua ngày

56
loading...

Người chồng thấy vợ phát bệnh thì đòi “chia tay”, mặc cho đứa con mới lên hai tuổi. Người phụ nữ đáng thương đành bế con về mẹ đẻ, xin cất căn chòi lá, sống qua ngày nhờ tình thương và sự san sẻ của bà con hàng xóm.

Đó là câu chuyện của chị Phạm Thị Đèo, sinh năm 1978 (41 tuổi, ở Ấp Bùng Bình 2, xã Hòa Tân, Tp. Cà Mau) được phát sóng trên Chương trình Truyền hình nhân đạo Khát Vọng Sống mới đây.

Chị Đèo sinh ra trong ra đình có các anh em đều khoẻ mạnh nhưng riêng chị lại mắc căn bệnh về máu – Thalassemia bẩm sinh. Bệnh này còn gọi là bệnh tan máu bẩm sinh di truyền làm hồng cầu vỡ, người bệnh liên tục bị thiếu máu. Chính vì vậy từ nhỏ sức khỏe chị Đèo rất yếu ớt, chông chênh như chính tên gọi của mình.

Lớn lên, khi giai đoạn sức khỏe có phần ổn định, chị đi làm giúp việc, rồi duyên số cũng lấy được chồng khi đã 35 tuổi, có bờ vai dựa vào lúc khó khăn. May mắn hơn khi hai vợ chồng lại có được cậu con trai là bé Nguyễn Công Hậu, sinh năm 2014. Những tưởng số phận đã mỉm cười với mình, nhưng từ lúc mang thai bệnh của chị tái phát.

Chị cứ gắng gượng tưởng qua được, thế nhưng rồi bệnh ngày càng nặng, biến chứng qua gan, tim và phổi. Người chồng thấy lấy vợ trở bệnh, sợ thêm gánh nặng nên nhẫn tâm ruồng bỏ hai mẹ con. Khi đó, bé Hậu mới được 21 tháng tuổi. Cha bỏ đi từ khi còn quá nhỏ, giờ ai hỏi con có nhớ bố mình không thì cháu trả lời ngỡ ngàng như không hiểu bố là một khái niệm thế nào.

Kể từ đó chị và con nương náu bên cái chòi cũ 12m² cất gần nhà mẹ đẻ. Bệnh trọng khiến chị không còn sức lao động nữa, đành vay tiền hàng xóm để chạy chữa. Bà con biết chị nghèo làm gì có mà trả, nhưng lại không thể bỏ mặc chị bệnh, nên cho mượn, dần dần số nợ đã lên đến 80 triệu.

Bệnh của chị không thể chữa khỏi hoàn toàn, phải truyền máu thường xuyên thì lại khoẻ lên được một quãng thời gian. Đúng ra chị phải truyền máu định kỳ hàng tháng hoặc nhiều hơn tuỳ vào bệnh trạng nhưng vì không có tiền mà vay mãi cũng không được, nên có khi cả mấy tháng mới lại đi viện một lần, bảo hiểm cũng chỉ hỗ trợ một phần.

Giờ hai mẹ chị Đèo sống nhờ vào tiền trợ cấp hàng tháng và bà con thương tình cho chút gạo, chút thức ăn qua ngày. Bữa cơm của chị đơn sơ hơn ai hết, canh là nước cơm chắt ra, ăn cùng với mấy hạt muối. Những ngày khoẻ thì chị mới có thể ra ngoài kiếm thêm thức ăn.

Con trai chị đã 5 tuổi cũng không được đi học nhưng rất thông minh và hiếu thảo với mẹ. Lúc có gói bánh kẹo được cho, cậu bé liền lấy thêm chiếc đũa làm thẻ hương rồi cầu Trời khấn Phật cho mẹ mau khỏi để nhanh về với mình. Hậu tuy nhỏ nhưng cũng ý thức được mức nguy hiểm căn của mẹ, em nói rất sợ một ngày nào đó mẹ sẽ chết.

Còn với chị Đèo, đứa con là động lực lớn nhất để chị chống chọi với bệnh tật. Chị không muốn đứa bé phải lay lắt trên đời trong cảnh thiếu cả cha lẫn mẹ. Nhưng chị không dám nghĩ sẽ lo được cho con khôn lớn bởi bản thân chị sống hôm nay mà không biết có ngày mai.

Mong những tấm lòng hảo tâm có thể dang rộng vòng tay giúp lấy hoàn cảnh éo le của chị.

Theo ĐKN